<aside>
</aside>
"Nếu bạn 20 tuổi, đừng quá bận tâm đến việc kiếm tiền. Hãy theo đuổi những điều khiến bạn hứng thú, học hỏi từ những người giỏi và tích lũy trải nghiệm." - JACK MA
Giá như năm 20 tuổi, mình hiểu được điều này thì đã rút ngắn được rất nhiều những trắc trở của cuộc sống.
Ngày còn học đại học, mình từng mang những ý nghĩ lớn, tham vọng thúc dục mình cố gắng tìm kiếm những đồng đội để thực hiện các dự án khởi nghiệp của mình:
<aside>
- Năm 18 tuổi, mình thuyết phục những người bạn cùng lớp và lập một team để chuyên làm thiết kế Freelance. Kết quả là thất bại, lỗi mình gặp ở đây là sự kiêu ngạo của một người trẻ mới lớn. Không có khả năng giao tiếp với đồng đội, lắng nghe đồng đội và thường đưa ra những quyết định mơ hồ.
- Vẫn ở năm 18 tuổi, mình đã sớm đi làm tại một công ty nội thất với vai trò thiết kế. Và chỉ sau 2 tháng làm việc, mình đã ngưng hợp tác vì không phù hợp với thời gian làm việc, tiến độ công việc và năng lực làm việc của công ty.
- Năm 19 tuổi, mình được mời tham gia một dự án do học sinh cấp 3 tổ chức với vai trò là Phó Ban của team. Dự án đó đã tạm ngưng vì là phạm phải năm dịch. Nhưng kết quả của dự án đó cũng là thất bại vì quá trình làm việc của mình trong dự án đó thật sự không tốt vì thái độ trì deadline, dẫn đến ảnh hưởng đồng đội.
- Năm 21 tuổi, mình vừa học đại học, vừa tham gia những dự án phi lợi nhuận để lấy Certificate. Kết quả không đến nỗi là quá tệ, nhưng mình đã bị overload vì việc gì cũng muốn nên cái gì cũng không thành cả.
- Năm 22 tuổi, mình tham gia dự án khởi nghiệp in áo thun. Đội ngũ của mình cũng hơn 10 người và có đầy đủ các vị trí để truyền thông ra ngoài. Nhưng kết quả là thất bại vì ý tưởng không phù hợp với thị hiếu người dùng.
- Năm 23 tuổi, mình tiếp tục tham gia một dự án khởi nghiệp về Tiếng Anh và vẫn mang về kết quả thất bại vì chưa có khả năng linh hoạt công việc trong một môi trường Start-up.
- Năm 24 tuổi, đây là lần thất bại đau đớn nhất trong tuổi trẻ của mình. Mình tham gia một dự án khởi nghiệp của chủ doanh nghiệp người Trung. Mình theo họ từ thời điểm công ty thành lập cho đến khi đi vào hệ thống. Mình đã phạm phải những sai lầm cực lớn mà đến giờ mình vẫn còn ám ảnh. Các vấn đề tiền bạc, uy tín cá nhân, mối quan hệ của mình đều đổ vỡ tại thời điểm này. Nhưng không thể trách ai bởi đó là lỗi của mình, mình kiêu ngạo, tự cho mình là đúng và nghĩ rằng bản thân có thể làm được mọi thứ. Chính sự tham lam và tự cao này đã thu hút những mối quan hệ tiêu cực đến với cuộc sống của mình.
- …v…v…
</aside>

Nhưng cũng chính những sai lầm đó đã giúp mình học được nhiều bài học từ sớm và giúp mình biết trân trọng công việc mình đang làm ngày hôm nay. Mình biết ơn những người đã đi qua cuộc sống của mình, dù tốt hay không tốt. Mình biết ơn những người thầy đã hướng dẫn mình từ lúc mình không biết gì. Mình biết ơn cha mẹ, gia đình đã làm hậu thuẫn lớn nhất để mình yên tâm thực hiện những hoài bão.
Đã có thời gian mình rất sợ thất bại, mất hết niềm tin vào chính mình và cả cuộc sống. Mình đã kiên trì làm việc chăm chỉ trong hơn 2 năm chỉ để vựt dậy tinh thần, vượt qua những sai lầm cũ, và lúc đó mình nhận ra:
<aside>
📌
Start up tuổi Đại học: “Just for fun, not for business purposes”
</aside>
Tại sao mình lại có những ý nghĩ khởi nghiệp khi còn trẻ?
Có lẽ nên bắt đầu nói từ môi trường sống từ nhỏ của mình. Mình không tiện chia sẻ nhưng mình nghĩ yếu tố cốt lõi là vì mình không chấp nhận được những trải nghiệm bất công, những vấn đề xảy ra trong cuộc sống khiến mình luôn nuôi dưỡng một suy nghĩ “Chỉ có tiền mới giúp bạn có giá trị”
Khi lớn chút, mình nhìn thấy những câu chuyện về các startup gọi vốn thành công, những người trẻ kiếm được rất nhiều tiền từ sớm, những founder xuất hiện trên báo chí và mạng xã hội. Lúc đó, mình nghĩ nếu muốn giỏi, muốn thành công, muốn đi nhanh hơn người khác, mình phải bắt đầu kinh doanh càng sớm càng tốt.
Đó là chất xúc tác để tiến lên, điều đó không tệ vì chứng tỏ bạn có tư duy phát triển. Nhưng nó sẽ rất tệ nếu đi kèm sự tham lam, chỉ nhìn lợi trước mắt, không có tư duy win win trong công việc và tối kị nhất là các năng lực, kỹ năng chưa hình thành.
Thầy Giản Tư Trung có một cuốn sách mà mình rất thích: Đúng Việc
Thầy từng nói một câu mình thấy rất đúng: “Làm người trước khi làm việc”
Nếu một người không hình thành cốt lõi bên trong, thì tất cả những việc họ làm cũng chỉ là hào nhoáng nhất thời, có được lại bay mất.

Sau nhiều thất bại, càng đi nhiều, càng trải nghiệm, càng gặp nhiều người, mình càng nhận ra một điều: